Lưu bút những ngày lụt đồ án…

global design news and ideas

>

Lưu bút những ngày lụt đồ án…
Thứ 2, 24/02/2014
8729

Thì ra đó là “ Lưu bút đồ án – nó là một dạng những lời kêu la rên rỉ về những ngày lụt đồ án của tôi khi còn thời sinh viên.

Cuối tuần, cũng khá rảnh tôi lôi “em yêu” – (cái máy laptop) của tôi ra để dọn dẹp cho gọn gàng, vừa dễ tìm ra thông tin, vừa nhẹ máy. Tôi mở lại mấy cái file cũ thời sinh viên coi có rác không. Rồi tình cờ tôi thấy tựa một cái file “ LBDA”. Chắc toàn hình rác không thôi, tôi tính nhấn ngay vào cái nút Delete đi luôn, nhưng không biết nghĩ sao lại mở ra coi là cái gì. Tôi mở ra coi rồi, bất chợt bật cười.

 

luu-but-lut-do-an-1

 

 

Biên Hòa, Ngày nóng, tháng nực, đêm phát điên.


- Hôm nay trời nóng đến phát điên, giờ này mình đang phát hỏa đây. Mở quạt mà không mát chỉ thấy khống khí đặt quánh lại. Mồ hôi chảy thành sông, còn bị nóng trong người thế mà mình đang phải è cổ ra làm đồ án. Còn cái lũ bạn nó đi chơi quăng cái đồ án cho mình xử lý. Bạn thân cái kiểu khỉ gì. Lúc nãy con T, nó réo điện thoại giọng nức nở.

 

luu-but-lut-do-an-2

 

- V ơi, phải làm sao đây?

- Sao với trăng gì?

- Sáng nay thầy kêu làm nhóm 3 người về đồ án biệt thự. Nhưng tao đang bị bệnh ( khụ, khụ khụ, hắt xiiiiii….)

À tao biết rồi, mày không phải cố gặng rặng ho ra như thế đâu. Mưa phùn bay qua điện thoại dính vô mặt tao luôn rồi nè. Thôi để tao làm giúp phần mày. Bệnh rồi ráng nghỉ ngơi đi. Bao giờ khỏe dẫn tao đi ăn gỏi vịt. Không thì biến.

Rồi rồi tao biết rồi. Mày tốt bụng quá. Mà gỏi vịt mắc quá, cá viên chiên nhé.

Không gỏi vịt.

- Oh, thôi nha. Á quên mất, con U – nó cũng bị bệnh giống tao rồi nhé. Hôm bữa nó qua nhà tao nên bị lây. Nó nói là mày làm giúp nó luôn nhé. Thôi nha, bạn hiền.

Ê, cái gì vậy, là sao. Trời ơi.

Thế là mình ăn đủ, biết tỏng là hai đưa nó cuối tuần lên Xì phố thăm người yêu, viện cớ này nọ để mình làm một mình đây. Được cái để cả gần tuần trời không đứa nào thèm đụng vào để vẽ một nét luôn. Giờ cuối hạn nộp mới chạy làng là sao. Chắc mình điên quá mới vẽ xong được cái phòng ngủ. Phải kêu nhỏ lớp trưởng năn nỉ thầy gia hạn lại ngày nộp thôi. Lạy chúa cứu con qua khỏi kiếp nạn này, còn sẽ nguyện cả đời ăn chay. À không,1 tháng ăn chay, ờ thôi 1 tuần, mà không 1 ngày. Hãy cho con sống sót qua con trăng này.

 

luu-but-lut-do-an-3 

 

 

 

Biên Hòa, Ngày đuối, tháng thảm, đêm thoi thót.

 

Mình mới nhận được án tử hình. Tin nhắn từ lớp trường : “Mọi cố gắng đã vô ích, tao đã bất lực không xin được. Chúc mày bình an, sống sót. Không phải lên đoạn đầu đài. Tái bút: tiền học lại đồ án mới tăng 7 xị nhá.” Vò tai bứt tóc, lăn lộn trong đau khổ. Tháng này lại đang bị “khô máu” vì đầu tháng chơi sang chạy xuống Bình Dương chơi. Giờ đang ăn mỳ gói cầm hơi, học lại môn này chắc chết luôn quá, đã vậy còn tính theo tín chỉ nữa, tiền tăng nữa.

 

luu-but-lut-do-an-4

 

 

Rồi đợt này học lại môn này chắc cạo đầu đi tu luôn. Cố thôi, mình không muốn làm ni cô quá sớm, còn bao nhiêu món ăn chưa nếm thử nữa. Ôi đồ án của tôi ơi, sao mà mày lại nhiều thế này. Làm xong đồ án còn phải bịa thêm cả đống ý tưởng đi kèm nữa chứ. Mình còn chưa biết ý tưởng xuyên suốt là gì? Đầu nghĩ được gì là vẽ nấy thôi. Kệ đi vậy, vẽ xong rồi bịa ý tưởng sau. Có đồ án nộp qua môn sống sót là tốt rồi. Còn năm ngày nữa mong là sẽ kịp. Đợt này mình sẽ không bỏ qua cho mấy nhỏ bạn thân tốt bụng nữa.

 

luu-but-lut-do-an-5

 

 

 

Biên Hòa, Ngày lo, tháng sợ, đêm mệt mỏi.

 

Mình đã cố gắng nhưng có lẽ cố qua thành quá cố mất rồi. Hai ngày thức trắng đêm làm đồ án mình đã thành ra thể loại người không người ma không ra ma. Cái máy tính làm việc 24/24 giờ muốn nóng hổi luôn. Em yêu ơi, chị xin em đừng bệnh nhá, giờ này em mà bệnh chắc chị phát điên rồi qua chuyển qua tạm trú tại bệnh viện tâm thần Biên Hòa nằm luôn quá. Còn vài ngày nữa thôi, chịu hết nổi, đợt này phải gọi điên thoại cho lũ bạn mất nết mới được. Bài làm nhóm mà nó bắt mình làm một mình, cứ như mình là siêu nhân vậy. Cái quái gì thế này. Trời ơi vật liệu sáng nay Map vào các vật dụng nội thất bị lỗi hết rồi. Thôi, cóc làm nữa. Ngủ, càng làm càng điên.

 

luu-but-lut-do-an-6

 

 

Biên Hòa, Ngày chạy, tháng rượt, đêm cuống cuồng.

 

Cuối cùng hai con bạn quỷ của mình nó cũng về và phụ mình làm. Hú hồn coi như nhẹ đi một phần đồ án. Mình bắt chúng nó xử lý phần khoai nhất và mình ghét trong đồ án. Hahaha… Mình thật thông minh. Cho bọn mày chết cái tội bỏ tao một mình lúc gay go nhất. Nói vậy thôi chứ cũng phải cố mà làm cho nhanh sắp phải nộp rồi. Đêm qua nói ngủ, mà 3h sáng đói quá thành ra không ngủ được, lại lóc cóc nấu mỳ gói và chiên trứng ăn đêm. Oái ăm cái ăn xong no tỉnh ngủ. Thôi làm tiếp đồ án. Số mình không còn là người mà cú đêm rồi. Thức đêm, ngủ ngày.

 

luu-but-lut-do-an-7

 

 

Biên Hòa, Ngày thẫn thờ, tháng ú tim, đêm hết hồn.

 

Mai là đợt chấm điểm rồi. Chiều nay mới đem tới xưởng in để in. Mà nó hẹn sáng mai qua sớm lấy. Không biết có kịp không nữa đây, không biết màu có ra chính xác không, không biết có bị lỗi file không. À..AAAAA… Muốn nhức não luôn à. Cơ thể y như thiêu đốt, lo lắng đứng ngồi không yên. Mong mọi chuyện sẽ ổn thỏa và không bị vấn đề gì. Đêm nay chắc cầu nguyện cả đêm quá.

 

luu-but-lut-do-an-8

 

 

Biên Hòa, Ngày vui, tháng hạnh phúc, đêm tuyệt vời.

 

Do lo lắng nên cả đêm qua không ngủ được, đến gần sáng mới ngủ được. Sáng chấm điểm đồ án mà ngủ quên, được đánh thức dậy bởi cái tin nghe muốn rụng rời tay chân.
Điện thoại từ tiệm in: file lưu bị lỗi. Không mở ra in được.

 

Mình phi thẳng xuống giường ( hàng động theo đúng cái nghĩa đen trần trụi), chui đại vào cái quần mà vớ được ngay lúc đó phóng thẳng lên xe ôm chạy ngay tới tiệm in, cũng vừa kịp gọi cho lũ bạn ( y như rằng: nó cũng đang ngủ vật vờ, nghe xong tin, bọn nó hét muốn banh cái điện thoại luôn). Lúc tới tiệm in thì hai đứa bạn cũng vừa tới. Ba con nhìn nhau cười sặc sụa. Đứa đầu còn cuốn lô, đứa mặc nguyện đồ bộ ngủ, đứa đi mỗi chân 1 cái dép khác nhau. Các lúc dở khóc dở cười này thì không thể diễn tả nổi tâm trạng. Ba con ngồi ở tiệm in để chờ in bài mà ai đi ngang qua cũng không nín được cười. Ba đứa vừa xấu hổ, vừa tức cười. Cuối cùng tới giờ chót cũng in xong, màu ra không đẹp như hình vẽ. Thất vọng và thểu não. Ba đứa xách bài lên chấm điểm, vì màu không đẹp nên bài cũng không điểm cao. Cũng hơi buồn đôi chút, nhưng dù vậy cũng thoả mãn vì đã cố gắng bỏ công sức ra để hoàn thành đồ án. Thời gian này vui có, buồn có, điên loạn có. Nhưng nói chung kết thúc không bị thi lại là rất VUI. Party ăn mừng thôi, nạp năng lượng chiến đấu với các đồ án tiếp theo.
Tái bút: Đồ án sau sẽ không để nước tới cổ gần chết chìm rồi mới làm.. He he he…

 

luu-but-lut-do-an-10

 


Đọc xong lưu bút tôi tự nhiên nhớ thời sinh viên quay quắt, nhớ sáng ra gặm bánh mỳ và ngồi café vỉa hè hàn huyên với bạn bè. Nhớ khoảng thời gian học tập vật vả nhưng vui vẻ biết bao nhiêu. Giờ đi làm rồi bao nhiêu thứ để lo lắng, để sầu muộn, mọi thứ khó khăn mệt mỏi đều ập tới, chỉ muốn quay lại thời sinh viên vô tư lự, không lo phiền gì nhiều, sống với nhau bằng tình thân của những đứa con xa nhà. Đêm nay tôi lại nhớ và lại hoài niệm : Ôi thời sinh viên đó, thời mà phải chia nhau ổ bánh mỳ nhưng sao mà vui và ấp áp lạ thường.

Để thực hiện chức năng này. Bạn vui lòng Đăng nhập nếu đã có tài khoản tại designs.vn

hoặc Đăng ký tài khoản miễn phí.

Bình luận trên Designs.vn

Tên của bạn Email của bạn
Lời bình của bạn
Mã hiển thị      Captcha
  • MM Interior
  • your ads hear
  • Tin tuyển dụng thiết kế
  • youtube
Đăng ký nhận bản tin

a product of 3dgroup © 2017 Designs.vnGlobal design news and ideas