Trong phim Days of Being Wild (1991) là lúc ông say mê khám phá những nhà văn như là Manuel Puig và Gabriel Garcia Márquez. Ông ấn tương với cách mà họ kể câu chuyện. Ông nhận thấy người Hoa, với kiểu giáo dục  đa phần chỉ muốn biết ‘cái gì’ hoặc ‘tại sao’. Câu chuyện nói về cái gì? Tại sao lại diễn ra như vậy. Và mọi thứ đều theo 1 ý tưởng chung, 1 cái nền chung, và sẽ làm đúng theo như vậy. Mà hoàn toàn không quan tâm đến việc ‘câu chuyện đó được kể như thế nào?’

 

Điều mà ông học được từ văn học Mỹ Latin là họ luôn có một cách để kể câu chuyện của mình: nội dung và cấu trúc liên quan và tương hỗ với nhau. Ông cũng quan niệm  âm thanh là một phần không thể tách rời và rất quan trọng của bộ film. Nó phải là âm thanh nguyên bản, không bị lồng đè lên. Và đó cũng là một cách làm film mới thời bấy giờ, ông thích thu trực tiếp.