>

Chúng tôi là Designer - Chúng tôi làm được mọi thứ.
Thứ 2, 27/01/2014
5950

Một câu chuyện chia sẻ của một nhà thiết kế nội thất trẻ tuổi, cũng đồng thời là một nhà thiết kế đồ họa "bất đắc dĩ". Câu chuyện của cô chính là ví dụ điển hình của câu nói "chúng tôi là nhà thiết kế chúng tôi có thể làm tất cả".

Bắt đầu một ngày làm việc cùa tôi là đọc note trên bàn:

- V, sáng này đi gặp sếp ở bên tiệm in nhé.
Tờ note dán ngay trên bàn máy vi tính của tôi. Lật đật  để ổ bánh mỳ vào ngăn bàn và phóng tới tiệm in. Không thấy sếp đâu, tôi gọi điện thoại gặp Sếp.
- Alo( giọng sếp đang ngái ngủ) Anh đi công chuyện, em bàn bạc với tiệm in để in tờ gấp và bảng hiệu nhé, làm lại luôn cái logo và clip trên web luôn nhá. Làm nhanh đó. Tuần sau đưa anh duyệt. CỤP.
Tôi vừa “Dạ” một cái thì Sếp cúp máy ngay liền tức thì. Cũng không ngạc nhiên lắm vì cứ bốn tháng một lần công ty tôi lại làm quảng bá thế là tôi phải kiêm luôn công việc của một nhân viên đồ họa. Vì làm nhiều lần rồi nên tôi đã quen không còn bàng hoàng như lần đầu tiên nữa. Câu chuyện nhớ đời xảy ra khi tôi chuẩn bị kí hợp đồng với công ty, khi sắp xong thời gian thử việc. Giám đốc gửi cho tôi một bản tâm thư chỉ vọn vẹn một dòng:
- Em thiết kế bộ nhận diện thương hiệu mới cho công ty trong đợt khánh thành showroom mới. LÀM GẤP.

 

chung-toi-la-designer-chung-toi-lam-duoc-moi-thu-1

 

Tôi đọc đi đọc lại mà vẫn không hiểu, trong suy nghĩ lúc đó chỉ tưởng sếp nói tôi trang trí nội thất trong showroom lại mà viết nhầm là nhận diện thương hiệu. Tôi học thiết kế nội thất mà chứ có phải đồ họa đâu. Tôi chỉ biết sửa ảnh và len màu ảnh cho tươi sáng lên một chút thôi. Chắc Sếp nhầm. Thế là tôi cũng chủ quan không muốn hỏi lại vì sợ đối diện với thực tế. Tôi cứ cặm cụi vẽ 3D cái showroom mới của công ty. Hai ngày sau Sếp gửi mail lệnh tôi chuyển ngay sản phẩm đã làm cho Sếp duyệt. Chưa đầy mười phút khi mail báo đã được gửi đi, tôi giật mình khi cái chuông điên thoại reo ầm ĩ. Tôi vừa cầm điện thoại lên, chưa kịp phản ứng gì thì giọng Sếp đã vang vọng trong điên thoại:
- Lên gặp anh ngay.

 

Tôi khá lo lắng và sợ hãi. Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy sợ hãi khi đối mặt với Sếp như vậy. Thường thì Sếp là một người khá điềm đạm, nên những khi gặp chuyên khiến sếp nổi nóng thì mặt Sếp phải gọi hai từ thôi kinh khủng. Tôi rón rén bước vào phòng Sếp, máy lạnh để 25 độ, khá là mát mẻ, vậy mà người tôi nóng ran. Hai tay đổ mồ hôi, chân run, tim đập mạnh, lòng bồi hồi hệt như bản thân sắp bị tuyên án tuyên án tử hình vậy.
- Hai hôm trước, em không đọc mail của anh hả?
- Dạ, em đọc rồi.( tôi nuốt khan, đầu óc rối bời. Sếp hỏi chuyện mail để làm gì khi mình mới gửi bản vẽ showroom cho Sếp.)
- Anh viết em làm bộ nhận diện thương hiệu cho công ty mà em vẽ cái gì vậy?
- Em vẽ showroom cho công ty. Vì em tưởng anh gửi mail ghi nhầm là thiết kế showroom thành bộ nhận diện thương hiệu.
- Anh không viết nhầm. Do em hiểu sai. Sao em không hỏi lại? Thôi không nói nhiều nữa em làm lại đi. LÀM GẤP, CÒN BỐN NGÀY NỮA là khai trương showroom.
- Nhưng mà a, e…
- Em làm sao?

 

chung-toi-la-designer-chung-toi-lam-duoc-moi-thu-2

 

 

Tôi chỉ muốn thốt lên với giám đốc là tôi học thiết kế nội thất chứ không phải thiết kế đồ họa. Sao lại bắt tôi làm công việc trái ngược như vậy. Tôi có biết gì về mấy cái nhận diện thương hiệu đâu. Tôi còn không hiểu rõ là nhận diện thương hiệu bao gồm cái gì. Lòng tôi rối bời, áp lực và sợ hãi, mệt mỏi nữa đan xen vào nhau. Nếu tôi nói vậy tôi sẽ có thể không được ký hợp đồng lao động với công ty nữa. Khi người ta biết rằng người ta tuyển một đứa không có tài cán và không có chuyên môn gì mấy và lại là con gái thì chuyện hợp đồng sẽ được gác qua một bên. Tương lai là cái bàn làm việc của tôi sẽ được thay thế chủ mới. Tôi bối rối và lo lắng, mắt hoa lên, đầu óc ong ong .
- Em làm sao?
- Dạ. Em sẽ làm nhanh và đưa lên cho anh. ( V à, mày điên rồi mày nói gì vậy. Mày không biết chút nào về đồ họa, vậy mà mày gan hùm như vậy à). Lý trí mách bảo một đằng, trái tim mách bảo một nẻo. Nhưng biết làm sao được, tôi không thích bỏ cuộc. Thà thất bại trong kiêu hãnh còn hơn bỏ cuộc khi không thử và chưa biết kết quả sẽ ra sao.

 

chung-toi-la-designer-chung-toi-lam-duoc-moi-thu-3

 

Tôi quay lai máy tính, ngao ngán nhìn cái màn hình của mình khi không có một phần mềm đồ họa nào ngoài Photoshop CS2 vừa cùi, vừa tệ. Thôi đành download phần mền Photoshop CS5 về máy. Trong khi máy chạy, tôi lên google search giáo trình chỉ cách vẽ đồ họa bằng photoshop, tiện thể search luôn bộ nhận diện thương hiệu gồm những gì. Sau đó tôi mày mò vẽ, hệt như đứa trẻ vào lớp một tập viết vậy. Vừa làm vừa hối hận, hối hận khi xưa đã có suy nghĩ rằng: học chuyên ngành gì thì chỉ cần vẽ tốt phần mền của ngành đó thôi. Còn những phần mềm khác không quan trọng. Bây giờ tôi mới thấy thâm thía và ê chề, đúng là học được cái gì thì nên học, càng biết nhiều thì sau này đi làm sẽ không khổ như thế này. Nếu mà hồi đó siêng một chút và nghĩ khác đi thì bây giờ tôi đã không đứng trong bờ vực thẳm. Hết giờ tôi mới làm xong được nửa cái tờ rơi. Mà trông nó xấu tệ hại, tôi không biết phải làm sao.

 

chung-toi-la-designer-chung-toi-lam-duoc-moi-thu-4

 

 

Tôi cảm thấy thật sự thất vọng và bất lực về bản thân, có lẽ tôi nên viết đơn xin nghỉ việc trước khi bị công ty đuổi việc cho đỡ nhục. May thay tối hôm đó đang hì hục viết đơn xin nghỉ việc, nước mắt lã chã rơi thì đưa bạn học đồ họa cùng trường gọi điên thoại hỏi thăm. Như vớ được vàng vậy, bạn tôi an ủi và nói sẽ chỉ tôi các thao tác qua điện thoại. Tôi cứ làm nó sẽ góp ý cho tôi những chỗ phải sửa và chưa đẹp. Tôi mừng đến độ hét ầm lên sung sướng, delete ngay cái đơn xin nghỉ việc đi và bắt tay làm việc luôn. Hai chúng tôi thức suốt đêm để làm.

 

chung-toi-la-designer-chung-toi-lam-duoc-moi-thu-5

 

Cuối cùng tôi đã hoàn thành xong bộ nhận diện thương hiệu trong hai ngày rưỡi, bao gồm: logo, danh thiếp, tiêu đề thư, bảng hiệu, tờ rơi, phong bì. Tôi vừa kết thúc cái clip chuột cuối cùng, thì chuông điên thoại reo, người gọi là: Sếp. Tôi copy toàn bộ qua USB và mang lên phòng Sếp. Không còn sợ hãi như lần đâu nữa nhưng thay vào đó là hồi hộp.
- Không ấn tượng lắm, nhưng cũng tạm được. Em liên hệ xưởng in và khai triển luôn đi.
Thở phào nhẹ nhõm, tôi như trút được mười kg tạ đè lên người vậy. Giờ chỉ còn công việc là liên hệ vời xưởng in và sản phẩn được ra lò. Mọi chuyện cũng xảy ra một chút trục trặc nhỏ trong quá trình in khiến một ngày tôi phải chạy đi chay lại tới tiệm in cả năm, sáu lần. Vẫn biết công việc của mình hiện tại có phải nhân viện thiết kế nội thất không nữa nhưng công việc vẫn là công việc bản thân mình đâu được lựa chọn được. Nên đành ra sức cố gắng với công việc hiện tại mà thôi. Cuối cùng sản phẩm hoàn thành và có đúng ngày khai trương showroom mới. Phải gọi là hạnh phúc tràn ngập. Công việc áp lực, mệt mỏi có lúc tôi chỉ muốn bỏ cuộc nhưng khi cố gắng thử thách bản thân thì kết quả đạt được đáng mong đợi .Lúc đó tôi đã tự nhủ về nhà sẽ tự học và may mò các phần mền đồ họa. Nên hiện tại tôi cũng biết được khá khá về công việc đồ họa. Tất nhiên không chuyên nghiệp như nhân viên thiết kế đồ họa lành nghề nhưng tôi có thể thiết kế được những gì công ty yêu cầu. Không còn cảm giác sợ hãi, bồn chồn như xưa nữa và tự nhiên cảm thấy thích thú với công việc này. Đơn giản khi tôi vẽ nội thất nhiều quá rồi bỗng nhiên lâu lâu được vẽ một cái khác biệt nên bản thân cảm thấy thích thú hơn. Cũng may lần đó Sếp không xem xét lại chuyện giao công việc vẽ bộ nhận diện thương hiệu đó cho tôi, nếu không bây giờ tôi đã không học thêm được kinh nghiệm về đồ họa như thế này.

 

chung-toi-la-designer-chung-toi-lam-duoc-moi-thu-6

 

 Khi bạn đi làm thường thì cái nghiệp chọn bạn nên bạn không có nhiều sự lựa chọn. Một là hài lòng và thử thách bản thân, hai là chịu sự thất bại ê chề. Bạn chỉ có thể lựa chọn một trong hai quyết định trên thôi. Chứ giám đốc không bao giờ tìm hiểu bạn học cái gì để phân công việc cho bạn đâu. Bạn học thiết kế thì bạn phải biết thiết kế mọi thứ, làm mọi thứ liên quan tới thiết kế hay mỹ thuật. Vì thế có một lời khuyên của tôi từ kinh nghiệm đã có là: đừng bao giờ bỏ cuộc, hãy dành thời gian của bạn học hỏi những gì bạn chưa biết. Không kiến thức nào là đủ cả, càng biết nhiều thì bạn càng tự tin bước đi để theo đuổi đam mê của mình.

P/s: When we long for life without difficulties, remind us that oaks grow strong in contrary winds and diamonds are made under pressure.

(Khi chúng ta mong ước cuộc đời không nghịch cảnh, hãy nhớ rằng cây sồi trở nên mạnh mẽ trong gió ngược, và kim cương hình thành dưới áp lực.: “Peter Marshall")

 

Bài chia sẻ của Cú Ú. ( Thanh Vân)

Sinh năm: 1991

Hiện là nhân viên thiết kế nội thất công ty Kiến Trúc Xinh Vũng Tàu.

Cựu sinh viên: Cao Đẳng Mỹ Thuật Trang Trí Đồng Nai

Yêu thích : Nhiếp ảnh, điện ảnh, ẩm thực và du lịch

Để thực hiện chức năng này. Bạn vui lòng Đăng nhập nếu đã có tài khoản tại designs.vn

hoặc Đăng ký tài khoản miễn phí.

Bình luận trên Designs.vn

Tên của bạn Email của bạn
Lời bình của bạn
Mã hiển thị      Captcha
  • ACACIA - PASSION FOR FABRICS
  • Tuyen dung noi that
  • MM Interior
  • Tuyển THIẾT KẾ ĐỒ HỌA
  • youtube
  • Tin tuyển dụng thiết kế
Đăng ký nhận bản tin

a product of 3dgroup © 2019 Designs.vnGlobal design news and ideas